Liên hệ quảng cáo [email protected]

Truyện Sex: Nhật ký cuối cấp P2 – Full

06/09/2016 22:35:43 - Đăng bởi: Admin - Lượt xem: 922
-
loading...
– Thôi em về đi. – Cô đỏ mặt đẩy tôi ra cửa.
– Ơ.. từ từ.. về thật à.
– Ơ… thế không về thì làm gì.. về đi cô… chị buồn ngủ rồi. – Cô quen mồm.
– Thì ngủ đi, ngủ chung. – Tôi giả vờ xông vào thật.
– Thôi.. cái thằng, về đi. – Cô bắt đầu nổi xung.
– Thì về. Tôi giả bộ dỗi.
 
– Về nhá. – Tôi đứng nhìn cô, cô đang định đóng cửa.
– Uh về đi, sao ?
– Về thật đấy.
– Ơ… thì về đi. – Cô ngơ ngác.
– Về thật luôn đấy.
– Điên…
Ngó nghiêng… không thấy thằng nào… *Chụt…*
– Về đây hihi.
Tôi cười sảng khoái khi hôn trộm vào má cô 1 cái. Về nhà, éo thèm đánh răng, cứ để miệng thế nhảy lên giường ngủ luôn. Không phải tôi bẩn thỉu gì đâu… vừa hun gái xong… đánh răng rồi bay hết mùi con gái à. Nhắn tin chúc cô ngủ ngon… và không quên 1 tin nhắn vào số 3 năm không liên lạc : ”Ngủ ngon nha… ”.
Giật mình tỉnh giấc. Bỏ mẹ rồi, nhìn vào đồng hồ đã 6h55. Vỡ mồm… muộn cmn học rồi. Ba chân 4 cẳng dậy vệ sinh… rồi phi lên trường. Quái sao hôm nay dạy muộn thế không biết… hay tại phát hôn cô làm mụ mị đầu óc… vãi thật… May sao hôm nay thứ 7 nên con cờ đỏ bận tổng hợp lỗi trong tuần nên không bị ghi vì tội đi học muộn.
Vào đến lớp ngồi thở hổn hển, đùa chứ chạy lòi phở ra mới đến nơi. Ấy thế mà vẫn chậm 5 phút. Lại lao đầu vào học… học.. và học… Chán vãi, lôi điện thoại ra vào TruyenSex.Tv đọc truyện sex cho nó sướng…
Trưa về nhà ăn cơm với bố mẹ, chiều đi học tiếp. Rồi về thì lại đi đá bóng, cuộc sống loi choi của 1 thằng nhóc mới lớn như tôi vẫn diễn ra như vậy. Thôi thì vẫn câu nói cũ : ”Đến đâu hay đến đó vậy… ”
Tối, đang định sang cô ”học” tiếp thì bố tôi gọi lại nói chuyện. Dự là có chuyện chẳng lành… tôi cũng hơi run…
– Học hành thế nào rồi.
Bố tôi lên tiếng, ông khá nghiêm khắc… và cũng khá nóng tính, gì chứ tôi sợ bố đánh lắm… đau bỏ mẹ ra.
– Dạ vẫn bình thường.
– Uh sắp thi chưa ?
– Dạ… sắp.
– Liệu mà học vào con ạ, hết 18 tuổi mày mà không đỗ đại học tao vứt mày ra ngoài đường.. bla.. bla…
Lại 1 hồi tế lên tế xuống. Đúng là mệt với mấy ông già.
– Vầng.
– Thế hôm nọ sao đánh nhau ?

– Dạ.. dạ… nó gây sự với con…
– Mày làm gì mà nó gây sự ?
– Thì con có làm gì đâu, con đang học với chị Hương ( Cô… ) thì nó nhảy vào trêu ghẹo chị, tức quá con… can. – Tôi kể láo.
– Giỏi… can để gãy chân, mày can giỏi đấy.
– Dạ… thì…
– Mà mày làm gì ở nhà cái Hương, nó dạy lớp mày à ?
Bố tôi cũng quen cô… tính cô hoà đồng mà… ai chả quen.
– Dạ… con học thêm hoá, chị dạy hoá mà.
– Mấy đứa học mà học ?
– Dạ… 4 đứa, 2 trai 2 gái lớp con.
Tôi nói dối, gì chứ bảo học 1 mình với cô thì không ổn, bố tôi tinh lắm… biết tôi học xếp hình thì đi tong đời cô lựu…
– Uh… lần sau mà tao nghe hàng xóm người ta kêu mày đánh nhau thì mày chết với tao. – Bố tôi đe doạ.
– Vâng.
– Lên học bài đi, lớp 12 rồi đấy, liệu mà học.
– Vâng.
Nản toàn tập, có mỗi thứ 7 được xả hơi tí mà cũng học. Học lắm thế … học nhiều có khôn ra tí nào đâu… bực mình lấy lap ra vào TruyenSex.Tv đọc nốt truyện ban sáng. Mất 1 tối không được gặp cô, mà cả ngày hôm nay có gặp cô tí nào đâu. Điên hết cả người… nhớ cô quá đi mất. Lấy điện thoại ra nhắn tin chúc cô ngủ ngon… tin nhắn gửi lúc 8h30… và cái thằng tôi đã lăn quay ra ngủ rồi…
“Reng… reng… reng…”
– A… ô…
– Ê dậy đi hihi…
– U… m…
– Ê… này… alô..
– U.. m…
– T.. dậy dậy đi… cô nè!
– C.. ô.. là.. o…
– Ơ cái thằng này??… Dậy Ngay…
– Điếc tai… ai?
– Cho 5 phút có mặt… nhanh.. hừ….
Tút… tút…
Cái qué gì đấy. Mắt nhắm mắt mở tôi coi lại số điện thoại… là số cô. Từ nãy đến giờ cứ tưởng con điên nào giở trò. Bấm lại gọi xem có việc gì… đùa mới có 9h gọc cái vẹo gì không biết…
”Chiếc đèn ông sao… sao 5 cánh tươi màu… cách đây rất… ”
– Alo…
– Sax… cô.. chị thay ngay cho em cái nhạc chờ đi nhé..
– Ơ.. sao phải thay.
– Hâm thì hâm nó vừa vừa thôi… bao nhiêu tuổi rồi mà…
– Hay mà… không thay, dậy chưa? Sang đây đi.
– Sang làm gì? Nhớ em à…
– Thằng.. sang đây dọn phòng dùm cô đi.
– Ê.. ê.. xưng chị nha, hôm qua đã thống nhất rồi
– Ừm thì chị, sang dọn cùng chị đi, mệt quá à!
– Eo.. phòng chị chứ có phải phòng em đâu… tự sướng đi …
– Đi… đi.. mà… tí cho ăn cơm.
– No.. no… em mệt lắm..
– Đi mà, dọn tí là xong thôi.. đi mà.. chị thương hihi…
Cô nũng nịu… sao tôi ghét cái trò làm nũng này thế không biết… bởi vì…
– Rồi… sang liền…
– Hihi.. thank nhá.. hihi…
Tút.. tút…
Lẩm bẩm… càu nhàu, gì chứ có mỗi chủ nhật được nghỉ nên tôi thường ngủ bù. Thường mấy ngày chủ nhật tôi ngủ đến khoảng… 9h… cơ mà đấy là nằm lì thôi… chứ thực ra 8h58 đã dậy rồi.
Ra đánh răng rửa mặt mà uể oải vãi, hôm qua đi ngủ sớm mà sao hôm nay vẫn buồn ngủ? Căn bản giờ mùa đông rồi nên đã nằm ấm chỗ là éo muốn dậy tí nào luôn ý… rét sun vòi chứ đùa.
Xuống nhà thì thấy chị em nhà con bé 2 lúm đang ngồi chém gió cùng thằng em mình. À mà nói chút về thằng em tí, nó học lớp 9 rồi, cao gần bằng tôi, cũng gầy bằng tôi. Mỗi tội thằng này hơi… điệu, nó có duyên với con gái lắm. Nói chung nó chỉ chơi với con gái… không biết ái không nữa. Tôi với nó là anh em nhưng khác nhau quá. Tôi thì tốt giống mẹ, nó thì xấu giống bố. Cơ mà ức cái là đi đâu ai cũng bảo tôi giống bố… còn nó giống mẹ… éo hiểu.
– Em chào anh.
Con bé Pằng nhìn thấy tôi, đấy nó ngoan thế cơ mà… mỗi tội không xinh mấy nên chả ham…
– Um.. mấy đứa làm gì đấy?
Tôi vừa nói vừa ngáp… đùa chứ cũng hơi mất hình tượng.
– Chém gió thôi hihi. – Con bé cười.
– Um, thằng kia… bố mẹ đâu ? – Tôi quay sang hỏi thằng em.
– Đi xuống nhà bác rồi hay sao ý, em biết đâu.
– Tiền đâu?
– Tiền gì? Nó ngơ ngác.
– Tao đạp mày phát đấy, đưa đây tao đi ăn sáng.
Tôi nổi xung, gì chứ mỗi sáng bố mẹ thường cho tiền 2 anh em đi ăn. Thằng nào dậy muộn thì thằng kia cầm hộ.
– Em ăn mì tôm mà, em dậy bố mẹ đi rồi có đưa tiền đâu? – Nó phân bua.
– Thế tao ăn gì ? – Tôi trợn mắt.
– Ăn mì… còn nước sôi đấy.
– Mẹ… ăn mì ngán lắm..
– Hihi…
Tự dưng con điên (cái con 2 lúm ý ) kia cười khúc khích.
– Con kia cười cái gì?
– Anh bảo ai là con kia.
Nó tự dưng nổi cáu với tôi… đấy bảo nó điên lắm mà.
– Thôi… anh không nói với em, tao đi chơi đây.
Tôi không muốn gây sự, gì chứ cãi nhau tí nó lại bảo mình thằng điên thì bực lắm.
– Thằng…
Tôi quay phắt lại lườm nó, nó lại định chửi tôi thằng điên đây mà. Thấy tôi lườm nó lại vênh mặt lên thách thức. Muốn vả cho vêu mỏ nó lắm… nhưng éo dám… Bực bội gì đâu, éo có xiền… tôi sang nhà cô ăn chực vậy.
Vừa vào nhà đã thấy cô đang quét dọn. Đang tính nhảy vào ôm thì cô tương ngay cái chổi vào mông…
– Au… bệnh à. – Tôi nhăn nhó.. xoa xoa.
– Đừng có kêu, vào đây đẩy cái tủ ra góc kia cho chị.
– Ủa, hôm nay làm gì mà phải dọn phòng vậy.
Tôi thắc mắc nhưng vẫn đẩy tủ hộ cô… nặng vãi…
 
– Dọn để cho đứa em đến ở cùng.
– CÁI GÌ ?
– Thằng này, điên à…
– Ai cho cô… à chị đưa em chị lên đây ?.
– Ơ cái thằng này ? Em họ chị ở cùng thì làm sao. – Cơ nai vàng ngơ ngác.
– Trời ơi, trời ơi… thế thì…
– Sao?
– Trời ạ… thế giờ sao em đến đây được hả bà chị. – Tôi sầu não ủ rột.
– Sao không đến được, em biết Phương 11a1 không ?
– Phương nào.. học trường mình á.
– Um… con bé xinh nhất khối ý… em chị đấy hihi.
– Không biết… mà biết… à mà không cần biết, vấn đề là không được cho nó ở đây… Tôi bực mình.
– Ô hay, T hâm nhỉ?… mà thôi dọn đi, chiều nó dọn đến rồi.
– Hả… gì … sao sớm vậy ?.
– Hừm.. chỗ nó ở giờ người ta không cho thuê nữa nên chị mới bảo nó về đây ở cùng cho vui.
– Um.. mà ủa, em tưởng… à nhầm, mà Phương nào nhỉ.
Tôi cứ ngờ ngờ, con bé 2 lúm nó cũng bảo nó tên Phương. Nhưng nó lớp 10… mà lằng nhằng vl…
– Thôi dọn đi, Phương nào chiều biết, mà tội nó… haiz!! – Cô than thở
– Tội nó lớn lắm chứ đùa. – Tôi thêm vào câu.
– Không đùa đâu, tội nghiệp ý.. vớ vẩn… – Cô chỉ trích tôi.
– Ừ thì tội… em tội hơn.
– Um tội đồ… dọn nào.
Tôi ức muốn chết… than ôi thời oanh liệt nay còn đâu. Còn đâu nơi cư ngụ ấm áp dành cho 2 trái tim nhỏ bé đang cùng chung nhịp đập. Còn đâu không gian yêu thương, còn đâu cái mà tôi gọi là tổ ấm… nhất là còn đâu tự do… Ôi bất công. Giờ biết tìm đâu không gian riêng tư cho tôi và cô chứ? Từ giờ muốn quan tâm cô chút cũng phải kiềm lòng. Nhất là tôi không thể ôm và âu yếm cơ thể mỏng manh yếu đuối của cô bất cứ lúc nào được nữa. Cái con nhỏ Phương hay Phi chết tiệt gì đó. Nó ở đây thì hỏng hết bánh kẹo rồi… trời ơi.
– Chị…
Tôi gọi khi cô đang kê thêm 1 cái bàn học nhỏ, chắc dành cho con kia đây mà.
– Gì ?
– Thế nó đến ở thật à ?
– Nó nào, ăn với nói… thật.
Cô nói như đinh đóng cột.
– Chắc không ?
Tôi nản dần đều rồi.
– Chắc chắn.
Cô quả quyết.
– Trời…
– Xì, kêu ca… nó xinh lắm đấy, có gì chị ghép cho hihi..
– Này… vui lắm à ?
Tôi cáu.
– Um.. vui.. hihi.
Tôi nản toàn tập luôn. Thế là từ giờ phải chịu thêm 1 kẻ phá đám nữa. Nằm ngửa ra giường… vắt tay lên trán suy nghĩ : ”Chiều nay xem con bé thế nào ? Dám xem vào cuộc sống của tao… hừ… nhớ cái mặt tao á”
– Ê… này.
– …
– Ê.. thằng kia… *bốp…*
– Ui da sao vậy ?
– Dậy quét nhà đi, chị đi nấu cơm.
– Ơ chưa xong hả…
– Chưa, 10h rồi… nấu cơm rồi ở đây ăn ha.
– Ui 10h rồi á ?
– Um… tí còn đi chợ, mà nằm đấy à ? Dậy quét đi…
– Ẹc.. em chưa ăn sáng đây này. Tôi nhăn mặt… đói.
– Gì?… Ai mượn dậy muộn, thôi tí ăn luôn thể hihi.
– Nhưng mà đói.
– Làm đi rồi sẽ có ăn. – Cô nói đểu.
– Sao cứ bắt em làm vậy nhỉ… mệt lắm… nghỉ.
* … Bụp… *
Tôi bị cô thụi mạnh vào bụng.
– Lắm mồm.. làm không ?
– Á.. làm.. làm… đau em.
– Ngoan… chị thương… ”chụt”…
– Eo… chị làm cái gì đấy ? – Tôi giận dỗi
– Cái đồ… – Cô phụng phịu.
– Đồ gì… đẹp zoai à haha.
– Đồ lợi dụng… cho chết hihi. – Cô nghĩ ra câu trả lời có vẻ là đúng nên cười như đười ươi…
– Khiếp.. eo ôi, nhìn kìa… nhét được cái thau vào mồm đấy. – Tôi troll cô.
– Hứ…
Cô ngậm miệng rồi làm mặt dỗi quay đi cắm cơm. Tôi cười sảng khoái rồi đứng dập quét nhà. Phòng cô to như cái lỗ mũi nên ”một nhát đến tai… hai nhát đến gáy” là sạch bong kin kít… khoẻ hết cả cái thằng người. Xong nhiệm vụ, tôi nhảy lên giường lấy lap của cô ra nghịch. Đang tải opera để vào TruyenSex.Tv cho dễ thì cô lên. Thấy tôi đang chăm chú, cô dí cái bánh vào mũi tôi. Đánh hơi thấy mùi thức ăn, tôi quay phắt lại nhìn cô :
– Ui bánh… Tôi sáng mắt lên, bụng réo ầm ĩ.
– Um.. ăn đi, sáng nay chị rán đấy.
Bỗng rưng nhận ra… ôi ”bánh liệt dương”, cô định hại đời trai của tôi sao??
– Thôi.. thôi, ăn bánh đấy em vô sinh à… – Tôi giãy nảy lên tránh né.
– Haha.. hihi.. hôhô… – Cô cười.
– Điên à ?
– Bộ em tin thật hả ? – Cô nháy mắt.
– Tin.. tin chứ, thôi cô ăn đi cho mau lớn.
– Hứ.. thôi ăn đi, đùa đấy..
– Ủa?… là sao ?.
– Làm gì có bánh gây vô sinh hả em ngốc của tôiii… – Cô kéo dài câu, giọng điệu thấy ớn.
– Ờ ha… *bóc…* – Tôi búng tay rồi cầm cái bánh lên nhai ngon lành.
– A thì ra chị lừa em hả?? – Như nhận ra cái chính trong vấn đề, tôi suy xét.
– Chỉ có em mới tin thôi… đần lắm cơ.. hahaha. – Cô lên giọng… nghe rất ngứa tai.
– Được… – Tôi không làm gì, đúng hơn là không dám, ai mượn mình ngu đâu… thật đúng là nhẹ dạ cả tin mà.
– Haha… thôi trông nhà, chị ra chợ tí nha.
– Ok… ê mà mấy người ăn đấy ?
– 2 chứ mấy ?
– Um… hỳ… à mà mua e cái bánh rán nha.
– Xì… nhịn đi.
Tôi hỏi vậy cho chắc chứ. Nhỡ đâu con nhỏ em cô ăn ở đây thì sao ? Nản bỏ mẹ đi í. Nhai xong cái bánh, tôi nhanh tay truy cập vào TruyenSex.Tv để đọc nốt truyện đang đọc. Tiện thể tìm ít thông tin về cái con nhỏ kia ở 4rum của trường. Mà quái lạ là từ khi quen cô đến giờ, tôi nào có thấy cô nhắc đến họ hàng hang hốc của cô ở trên này bao giờ đâu ? Ấy thế mà tự dưng lòi đâu ra 1 con em họ. Theo cô bảo thì con nhỏ cũng thuê nhà trọ ở. Nhưng chắc không phải ở khu này, nếu ở khu này thì tôi biết từ lâu rồi.
Tìm quanh co, lục tung cái 4rum ra mà có thấy con nào tên Phương – 11a1 đâu. Gì mà toàn ”pelove, vitcon_nhinhanh, congchua9x02… ” đùa… tên thế này đến bố tôi còn phải lạy chào thua nữa là. Vào abum ảnh thì mới thấy cái ngu… éo mẹ toàn tự sướng… mà tôi biết mặt con đéo nào với con đéo nào đâu. Nhìn loại hết cả mắt, kết luận mỗi câu… xấu. Thảm hơn còn có ảnh mấy bà giáo đứng tạo dáng chụp cho nhau ở mấy ngày lễ. Xinh đẹp gì đâu… ”phong cách lady-gaga nhưng mang hồn ma thị nở” thôi mà. Chán nản, mà nghĩ lại, việc quái gì mà phải điều tra này nọ ? Tí thể nào chả gặp, cái chính là có nó thì ắt sẽ khó sống rồi đây. Lại quay vào TruyenSex.Tv đọc truyện tiếp…
Đang đọc ngon lành thì cô vào, giật mình tắt vội. Trở vờ vào youtube xem gangnamstyle. Gì chứ… cô mà phát hiện thì teo trym. Cơ mà cô vào thẳng bếp nấu luôn. Thế là lại nhanh tay xoá history đi… an toàn vẫn là bạn mà.
– Ơ không mua bánh rán cho em à ? – Tôi la lên.
– Ui quên mất.. sody.. hỳ. – Cô nói vọng ra.
– Sax.. đói quá. – Tôi kêu la thảm thiết.
– Nhưng chị không phải thầy bói hahaha. – Cô bước ra đưa tôi rổ đậu hà lan.
– Xì…
Tôi bĩu môi, biết ngay là lại bị làm rồi. Tôi cực kì ghét nhặt rau, ghét lắm luôn ý. Nhưng vì đang đi ăn trực nên phải làm thôi. Gì chứ không làm cô không cho ăn thì khổ thân lắm. Xong xuôi, tôi xuống phụ cô nấu nướng. Nói là phụ thôi, chủ yếu là… nếm thử. Cũng phải công nhận cô nấu ăn rất đỉnh. Món nào cũng ngon lành cành đào. Bữa cơm diễn ra rất vui vẻ. Cảm tưởng chúng tôi như cặp vợ chồng trẻ mới cưới ý… Ôi lại nghĩ linh tinh rồi…
Ăn no rượu say, tôi vác cái thân ra giường. Cô dọn rửa xong ra thấy tôi ngứa mắt hay sao tự dưng đá phát vào mông tôi… đau vãi…
– Này.. chị lại điên à ?.
– Thích không ? Ăn xong không dọn, ra đây nằm à ? – Cô hằm hằm… đáng yêu gê gớm:x
– Hyhy.. em là thượng khách… ÁÁAAA
– Này thì lười… hừ. – Cô lại nhảy lên giường nhéo hông tôi.
– Sao giờ chị ác thế, hơi tí là cấu véo đánh đập… hiền lành gì đâu. – Tôi xuýt xoa làu bàu.
– Haha… giờ mới biết hả… hối hận chưa cưng. – Cô cười ha hả như sướng lắm ý.
– Haiz.. ngủ đi, cười nhiều ruồi nó bay vào mồm đấy. – Tôi ẩn người cô xuống.
– Hứ.. 12h30 rồi, ngủ gì, dậy đi… bé Phương đến giờ. – Cô cố vùng dậy nhưng tôi dữ chặt.
– Nằm tí đi, chị chả bảo 2h nó mới qua mà.
– Nhưng mà nhỡ.. sang.. thấy… – Cô lưỡng lự.
– Ui zời, lo gì, nghe tiếng xe là biết ngay mà, mà cửa đóng rồi thì sợ gì.. thôi năm im đi. – Tôi năn nỉ.
– Nhưng…
– Nằm im đi.
Tôi giữ chặt cô, giãy giụa chán rồi cô cũng chịu nằm im. Sự đụng chạm cơ thể dường như làm tôi mất kiểm soát. Ôm cô vào lòng mà tôi rạo rực, khó chịu. Tay tôi đặt trên bụng cô từ từ luồn vào áo…
– Tay… – Cô phát hiện ra cái tay tôi đang len lỏi.
– Chân… – Tôi nhe răng ra đùa.
– Linh tinh… bỏ ra. – Cô quắc mắt.
– Cho em sờ tí thôi. – Tôi long lanh cặp mắt nai tơ năn nỉ.
– Không… vớ vẩn. Cô giữ chặt, không cho tay tôi lộng hành nữa.
– Đi mà…
– Không nhỡ…
– Không sao đâu, em sờ thôi không làm gì đâu, đóng cửa rồi mà. – Tôi hiểu cô sợ ai nhìn thấy sẽ không hay nên trấn an cô.
– Nhưng mà… chỉ sờ thôi nhé. – Cô xuôi rồi.
– Vâng.
Tôi đưa tay hẳn vào bên trong. Tay tôi hơi lạnh nên khiến cô rùng mình. Chạm nhẹ vào bầu vú, tôi khẽ kéo áo lót lên trên. Cô thở nặng một tiếng rồi run run. Cúi xuống thấy mặt cô đỏ ửng vì ngượng. Tôi mỉm cười rồi xoa nhẹ, cảm giác đàn hồi nóng bỏng khiến tôi ngây ngất. Se se 2 núm vú, làm nó dần trở lên cơ cứng lại. Ôm kéo cô sát vào người tôi, tôi dịch người thấp xuống. Mặt đối diện với ngực cô. Cô định đẩy ra phản đối nhưng tôi xoa bóp mớn trớn cơ thể cô làm cô dần mất tự chủ. Hơi thở cô bắt đầu gấp gáp, nhanh tay vén áo cô lên. Tôi úp mặt vào 2 bầu vú mà ngậm mà mút. Hai núm vú hồng hồng săn chắc làm tôi không cưỡng lại được…
 
– Ah…
Cô khẽ rên nhỏ lên một tiếng đầy khoái cảm. Tôi say sưa bú vú cô, làm cho núm vú đỏ au lên. Tay tôi lần đến mông cô xoa nhẹ. Ngẩng đầu lên, tôi đặt vào môi cô một nụ hôn cháy bỏng. Cô đáp trả cuồng nhiệt. Đưa tay xoa nắn vú cô rồi dần dần thọc vào đũng quần… tìm đến nơi cư ngụ của cấm địa ẩm ướt…
– Đừng…
Cô buông môi tôi ra để ngăn cản. Nhưng tôi nào cho cô cơ hội phản kháng… tôi cúi xuống hôn điên cuồng vào đôi môi của cô. Tay tôi miết nhẹ lên khe suối. Sự phản đối của cô bắt đầu phản tác dụng. Day nhẹ lên hột le, cô rùng mình. Nước nhờn chảy ướt đẫm ngón tay tôi. Cơ thể cô thả lỏng, phó mặc cho khoái cảm dục vọng. Tôi hôn dần xuống cổ và dừng lại ở đôi vú. Miệng tôi say sưa bú liếm đôi vú hồng, tay tôi liên tục kích thích cô bé của cô… ấn nhẹ 1 ngón tay vào khe suối…
– Ưm…
Cô ôm chặt lấy đầu tôi, rên rỉ. Đưa đẩy ngón tay ra vào trong khe suối… nước nhờn tuôn ra ào ạt. Tiếng rên rỉ đầy khoái cảm của cô vang vọng vào tai, làm kích thích khả năng của giống đực như tôi một cách mãnh liệt. Nhổm người, tôi định lột phăng tất cả quần áo trên người tôi và cô ra. Nhưng đời nhiều cái trớ trêu…
– Bác để đồ đây cho cháu.
Tiếng một đứa con gái vang lên ngay trước cửa phòng. Nếu tôi đoán không nhầm thì là con em của cô…
– Chết rồi, cái Phương. – Cô nhổm dậy toan ra mở cửa.
– Ấy… dừng lại.
Bó tay cô luôn, hoảng quá mà quên kéo áo xuống. Cứ thế mà chạy ra mở cửa thì hỏng. Tôi kéo cô lại tranh thủ bóp cái nữa rồi kéo áo lại ngay ngắn cho cô.
Cô nhìn tôi ngượng ngùng. ”Con gái gì mà… không ý tứ gì hết” tôi nói nhỏ vào tai cô làm cô đỏ mặt. Cô chạy ra mở cửa, tôi nhanh chí bật tivi lên rồi lôi sánh vở ra bàn ngồi chả vờ đang học. Mà cũng may là con nhỏ nó không ập vào ngay. Chứ nếu không nó thấy cảnh… thì toi cả đàn.
– Vào đi em, gớm nhiều đồ thế.
– Hihi.. chị, tại mấy thứ này cần thiết nên không bỏ được… hihi.
– Gớm… toàn quần áo, thôi bê vào nhà đi.
Đoạn hối thoại giữa cô và con bé. Cả 2 bước vào phòng mà tim tôi đập thình thịch.
– Ơ.. ơ. Tiếng con bé, chắc ngạc nhiên khi thấy tôi ngồi đây.
Quay lại… đứng hình 3s… má ơi… tưởng con đéo nào, hoá ra con Phương Chíp. Mẹ… con này nổi tiếng ăn chơi quậy phá nhất nhì ở trường tôi. Đúng là nó được xếp vào dạnh hotgirl của trường. Con bé cao khoảng 1m64 ( khá cao ), mặt mũi xinh xắn ưa nhìn. Mà nó lại cắt mái chéo và buộc tóc đuôi tôm… kiểu mà tôi thích mới chết chứ. Nói chung điện nước đầy đủ, không muốn nói là dư thừa. Người mình dây cộng với dáng cao cao và cách ăn mặc sexy làm con bé rất… đẹp và nổi trội…
– À đây là T, hàng xóm của chúng ta. Cô nhanh miệng giới thiệu.
– Chào… – Tôi gập đầu rồi cười mỉm.
Con bé nhíu mày rồi nhìn lên bàn học. Có vẻ nó đang nghi ngờ cái gì đó…
– Đang học… không phải xem xét.
Thấy cái thái độ của nó, tôi đánh phủ đầu. Cô cười cười rồi giúp nó kéo vali. Nó cũng không nói gì, quay ra sắp xếp đồ. Nhìn thấy biểu hiện, cách ăn nói, phạm vi ứng xử và một chút tiểu sử về con bé thì tôi kết luận… rất chảnh. Dù không tiếp xúc với nó bao giờ, nhưng qua những lời bàn tán mà bọn con gái lớp tôi hay thảo luận… con này rất ăn chơi và là một tên đào mỏ chính hiệu. Thú cưng của nó chắc là mấy thằng nhà giàu óc bã đậu trong trường. Xét về ngoại hình thì đúng là nó rất có lợi thế.
Phù… thế càng tốt, gì chứ loại con gái này tôi không hề thích, thậm chí còn ghét cay ghét đắng. Giả sử nếu nó ngoan hiền thì tôi còn có cớ để lo chứ còn loại ăn chơi, chỉ sống cho bản thân như nó thì tôi khinh.
Cố nán lại chơi với cô một lúc nữa. Vừa nói truyện, vừa quan sát biểu hiện của con bé. Có thể nói con này ăn nói rất xấc, ra vẻ ta đây là người có tiền. Mở miệng ra là cái này đắt cái này rẻ. Giọng nói có vẻ nhỏ nhẹ nhưng ngôn từ thì thảm hoạ. Đối thoại với nó, tôi hơn tuổi nó, vậy mà nó ăn nói trống không, xưng ”tôi” với ”anh”. Và có vẻ khinh rẻ những kẻ nghèo hèn như tôi. Thật đúng là không thể hiểu nổi. Tại sao nó là em họ cô mà không hề giống cô một chút nào hết vậy?
Nếu tính cô nhút nhát, yếu đuối nhưng tốt bụng, ngoan hiền… thì nó lại ngược lại. Không phủ nhận là con bé này rất có cá tính, nhưng cái cá tính của nó lại đi lệch hướng. Nếu nó biết vận dụng cá tính của nó vào đời sống, không nhìn nhận cuộc sống chỉ xung quanh những đồng tiền thì có lẽ nó cũng là thiên thần giống cô. Đáng tiếc là không được như vậy. Ngồi nói với nó dăm ba câu mà tôi nóng mắt. Cái thái độ khinh khỉnh của nó làm tôi bực bội. Đấy là còn chưa kể vì nó đến sớm làm tôi hụt ăn với cô. Bực mình, cảm thấy như mình không được chào đón. Tôi xin phép cô về, cô nhìn tôi ái ngại. Chắc cô cũng nhận ra thái độ của nó đối với tôi.
Về đến nhà, tôi lăn ra ngủ. Kẻ phá đám không gian riêng tư của tôi và cô đúng là không dễ đối phó. Nhất là trong hoàn cảnh… tôi cực kì ghét con nhỏ. Ngủ dậy cũng đã tối. Cơm nước xong xuôi, tôi vác xe đi học thêm. Cũng phải cố để học thôi. Học về nằm nhắn tin với cô. Cô cũng nói nhiều lắm, cô bảo đừng giận gì con nhỏ. Nó cũng không phải là người như tôi nghĩ đâu.
Thì cũng ậm ừ rồi chúc cô ngủ ngon. Nói thật con đấy mà ngoan hiền thì tôi chấp nhận sang Thái làm phận gái… nhắn tin cho “số 3 năm không liên lạc” thì mới ngớ người… haiz… hết mẹ nó tiền… thôi kệ, mai nạp nhắn tin sau vậy… rồi tôi chìm vào giấc ngủ mà không biết kẻ mà tôi đang căm ghét kia lại mang đến cho tôi nhiều tâm trạng trong tương lai đến vậy??…
Sáng sớm hôm sau, tỉnh dậy sau giấc mộng đẹp… à không đẹp… à nhưng vẫn đẹp… Mỗi tội là tôi cũng éo nhớ là tôi mơ cái qué gì. Thôi khi nào nhớ thì kể sau vậy. Trời mới đang hửng sáng, hix… nhìn đồng hồ mới có 6h thôi. Mấy hôm nay dậy muộn kinh, thì cũng tại thời tiết thôi… rét rồi, thằng nào muốn dậy?
Vác cái xác uể oải lên sân thượng. Trời sương mù mới ảo chứ. Đứng trên cao tưởng tượng mình là Tôn Đại Thánh đại náo thiên cung là chuẩn nhất. Tiết trời mùa đông se se lạnh. Không khí khô cộng với gió mùa thổi làm mũi tôi có hiện tượng sụt sịt. Đứng vươn vai hít thở khí trời. Đèn tầng 3 nhà con bé 2 lúm tự dưng bật sáng. Con bé lom khom mở cửa. Vì lần này không có ý định gặp nó nên tôi đứng gần cửa ra vào sân thượng… khá xa ban công. Trời tối tối nên tôi không nhìn rõ xem con bé đang làm gì. Hình như là nghe điện thoại vì nghe thấy tiếng ”alo ạ”. Sẵn tính tò mò, tôi men men theo bờ tường, tiến sát ra khu vực… nghe lén…
– ”Dạ.. em vừa dậy”

– ”Dạ.. hihi”

– ”Um.. lạnh lắm ý, anh ăn sáng chưa ạ”
Nói chung là hình như đang nói truyện với bồ. Ăn nói nhỏ nhẹ, dạ dạ hihi như vậy thì chắc đúng rồi. Tự dưng nổi hứng lên… tôi troll con bé một vố. Rút điện thoại ra giả vờ đang nghe điện thoại…
– ”Em yêu làm gì đấy… vào đi không lạnh gìờ… phải biết giữ gìn sức khoẻ để phục vụ anh chứ… ”.
Tôi nói to, đảm bảo cái thằng đang nghe kia nghe thấy.
– Ơ… – Con bé ngơ ngác…
– ”Um… vào đi anh ôm… ấm lắm”.
Con bé trợn tròn mắt nhìn tôi. Tôi thì đóng siêu đạt… vẫn giả vờ đang nghe điện thoại.
– ”Không… không… phải… đấy.. đấy…”
Con bé lắp bắp nói nhanh vào điện thoại.
Quả này có chuyện vui để xem. Rồi chắc thằng kia cúp máy, con bé nhìn tôi vừa ngỡ ngàng vừa tức giận. Thôi thì diễn thì diễn cho chót…
– ”Um.. yêu em… moa”.
Nói rồi tôi cụp máy, quay sang nhe răng chào con bé.
Phải nói thế nào nhỉ? Trông bộ dạng con bé… y chang cái lò sưởi. Nhưng hình như tôi đùa hơi quá trớn. Con bé đứng im nhìn tôi. Mặt đỏ bừng, khoé mắt long lanh. ”Đù má, sắp khóc cmnr… ”
– Chào buổi sáng hì hì.
Tôi cố cười, chủ yếu đánh lạc hướng con bé.
– …
Nó im lặng làm tôi ngượng ngượng.
– Ê này, em sao vậy ?
Tôi thấy hơi run run… gió thổi xộc thẳng vào thằng nhỏ.
– Vui không ?
Con bé hỏi một câu làm tôi giật bắn mình. Éo phải sợ bị phát hiện. Mà là cái ánh mắt… đáng sợ ghê gớm.
– À… ngày mới niềm vui mới hỳ. – Tôi gượng cười.
– Vừa nãy anh nói chuyện với ai?
– À.. um.. con bạn anh ý mà. – Tôi gãi đầu.
– Nhưng em nghĩ đó là nói dối.
Giọng nó có vẻ nghẹn nghẹn nhưng pha lẫn tức giận.
– Ý em là sao.
Tôi nhăn mặt, gì chứ nó mà khóc thì… vỡ mồm.
– Không phải anh đang trêu em sao ?
– Trêu gì? Điên à. – Tôi chối tội.
– Chắc vui lắm nhỉ… nhưng đó là anh trai tôi thôi…
“Rầm… “
Con bé nói xong đóng cửa cái rầm. Còn tôi thì đứng thộn mặt ra, đảm bảo từ bé đến giờ trừ những lúc bị phạt đứng thì… đây là lần đầu tiên tôi đứng im, không động đậy… trong khoảng thời gian lâu đến như vậy. Tự hỏi với lòng mình là ”Như thế là thế đéo nào??”.
Sau hồi lâu hồn mới nhập vào xác. Phải nói cái mặt tôi chắc “ngu” lắm. Thế đéo nào mà tự dưng phát hiện ra cái ngu của mình. Mà có thế thôi mà con bé cũng tức. Đã thế còn sắp khóc… nhưng lạ là còn giải thích đấy là anh trai nó gọi cho nó. Đùa, càng nghĩ càng éo hiểu.
Lững thững bước xuống nhà sắm sửa đi học. Cầm điện thoại thấy có mấy cuộc gọi nhỡ, nhưng số lạ. Tôi có 1 thói quen là hễ có số lạ gọi hay nhắn tin thì éo bao giờ chả lời. Không phải kiêu hay chảnh gì đâu. Căn bản trong tài khoản lúc nào cũng 149đ. Nếu anh em nào dùng gói cước Mimax thì biết. Mỗi tháng nạp thẻ chỉ để đăng ký dịch vụ. Vậy nên làm gì có tiền mà nhắn tin với gọi điện ( Tôi khôn ở chỗ, cuối tháng có km 50% là nạp đăng ký dịch vụ, tiền KM để nhắn tin… quá thông minh… ).
 

Nếu không xem được video vui lòng tải lại trang web xin cảm ơn. Hoặc click vào đây

gotop
Close ADS[X]
Top