Truyện Sex: Ký ức ngày xưa – Phần cuối

09/09/2016 12:52:47 - Đăng bởi: Admin - Lượt xem: 1216
-

Tôi bắt đầu kể chuyện từ lúc chiều cho đến hiện tại, chuyện trước đó, khi xem xét thái độ nhân viên, tôi đã từng giải thích với sếp một lần. Nên P biết Trâm qua câu chuyện đó.

 

– 300tr. Chà vốn lưu động thì anh không có nhiều, chỉ còn khoảng 200tr. Như thế này, anh sẽ vay thêm cho chú mày 100tr từ vợ anh, không lãi gì cả. Bù lại chú mày đồng ý ký thỏa thuận với anh, làm việc liên tục cho công ty 5 năm, các chế độ vẫn bình thường. Nếu chú mày có đủ số tiền trả anh có thể hủy hợp đồng ngay lúc đó, mỗi tháng anh sẽ trừ nửa lương trưởng phòng của chú mày, anh tính trong khoảng 3-4 năm chú sẽ trả hết nếu chỉ trả bằng lương. Chú thấy thế nào ?
Tôi không cần suy nghĩ !
– Dạ em cám ơn anh, em mang ơn anh nhiều lắm, thật lúc này số tiền đó sẽ cứu sống em và cả Trâm nữa.
Trâm đã khóc hai hàng, khóc vì sự tốt bụng của ông sếp kia, khóc vì cái giá tôi phải trả cho việc này nữa….. Trâm cảm thấy tôi hy sinh cho mình nhiều quá.
Trâm quỳ xuống, cúi lạy thật nhanh ông sếp đang ngồi chiễm chệ kia, tôi không kịp đỡ Trâm.
– Trời, em đứng dậy đi, đừng làm thế…
– Em cám ơn anh nhiều lắm…
– Đừng cám ơn anh, anh cho mượn có lợi tức hẳn hoi, không phải tất cả là của anh, hãy cám ơn H đi, tôi đã khổ vì em nhiều rồi…. Thôi hai đứa về đi, chú mày sáng mai vào phòng anh, ký hợp đồng xong anh sẽ chuyển khoản cho chú.
Đỡ Trâm dậy, chào ông Sếp ra về. Đi thật chậm để tận hưởng sự sung sướng của tôi, lối thoát của tôi đã có ánh sáng…
Lúc này, tôi mới nhận thấy, Trâm ngồi trên xe thật xa cách tôi… không ôm, hai tay Trâm vịn tay nắm phía sau, cách tôi rất xa…
Tôi dừng xe.
– Em ôm anh đi
– Không !
– Sao vậy ?
– Em không xứng đáng, em không còn xứng đáng với anh nữa….
– Em nói gì vậy ?
– E…m… đã mất rồi, em đã không thể cho anh được ….. h.uu…
– Khùng quá, bao lâu nay, em chỉ nghĩ anh cần cái đó thôi sao, bản thân em có nhơ nhớp hay không, em có mất hay không là ở tâm hồn em, là ở em chứ không ở cái hình thức đó. Đối với anh, em vẫn là trinh nữ, trinh nữ của riêng anh.
– Em có còn yêu anh không ?
– E…mmm chưa bao giờ hết yêu anh..
– Ừ, đó là cái trinh trắng ở em mà anh cần…
Nắm lấy cánh tay đang bấu chặt vào tay nắm, tôi nhẹ nhàng đưa lên eo của mình
– Nào ! Để anh phải nắm cả 2 tay sao ?
– E..m…
– Sao nào ?
Trâm không nói gì, đưa tay phải lên, ôm lấy tôi, siết chặt, chặt lắm… tôi gần như bắt đầu cảm thấy đau.
– Này đừng giết anh nhé ! Anh còn muốn sống với em lâu đấy
– Hư… em … ghét anh…..
Đấm thùm thụp vào lưng tôi, Trâm nũng nịu
Tôi cười ha …a. rồi đề máy xe đi tiếp.
Sáng hôm sau, như lời hẹn, tôi đã có tiền trong tài khoản, tôi ra ngân hàng rút tiền mặt, chuẩn bị sẵn trong phòng.
3h chiều, thằng trời đánh kia vác mạng tới, đi với nó là 4 thằng đầu gấu, tay chân toàn hình xăm rồng phượng.
Tới nơi, chống chiếc xe SH xuống, tôi chửi đổng khi thấy Trâm đứng đợi sẵn
– Con đĩ chó, mày phản chủ của mày vậy đó hả… tối nay….
Quang chưa kịp nói hết câu, tôi bước ra, nhìn Quang…. tôi là nỗi sợ nào đó đối với Quang…
– Mày chửi đủ chưa, mày còn chửi tao sẽ bẻ từng cái răng của mày, đừng nghi ngờ tao
– Mày vào đây, tao muốn nói chuyện với mày.
Nhìn qua 4 thằng kia.
– Còn tụi mày đứng đợi đi, tao không ăn thịt nó đâu
– Mày có mưu kế gì ? Quang nói
– Chẳng có gì cả, tao chỉ muốn nói chuyện, nếu mày sợ tao mang bàn ra đây ngồi nói chuyện.
– Mang ra đi, Quang đề phòng..
– Ok.
Tôi mang chiếc bàn nhựa, mấy cái ghế cho tôi, Trâm và Quang, 4 thằng kia tôi không thèm quan tâm
– Tao muốn gửi trả số tiền mà Trâm đã vay mày, mày đưa giấy nợ cho tao, mọi chuyện chấm hết.
– ĐM mày ăn gì mà khôn vậy đây ? 2 năm rồi đó, mày biết lời lãi sẽ bao nhiêu không ?
– Mày tính lời sẽ là bao nhiêu ?
– 600tr giá chót
– OK, tao chấp nhận giá đó, nhưng tao cũng nói lại, sự trong trắng của Trâm đã hủy trên tay mày, sau khi trả tiền, tao sẽ coi mày như cưỡng hiếp Trâm mà ra chuyện đó. Tao cần lấy vốn lẫn lãi lại cho đủ
– Lãi gì, là con đĩ…..
Chợt thằng Quang rùng mình sửa lời:
– Lãi gì, là nó tự động cho tao mà
– Mày nghĩ tao là con nít lên 3 chăng ?
– Vậy lãi gì ?
– Tao cần tứ chi mày, mạng của mày tao có thể xem xét, nhưng tứ chi mày tao nhất định phải phế. Tôi quắc mắt lên nhìn Quang.
– ĐM mày muốn chơi sao ? Đánh chết mẹ nó cho tao.
Lui ra sau, Quang nhìn vào 4 thằng to con kia rồi nói như vậy.
– Như vậy là hôm nay mày dựa mấy thằng này để có dũng khí nói chuyện với tao sao ?
Khá nhanh chóng tôi hạ được 4 thằng có vẻ là côn đồ kìa.
Áp sát, lại nắm yết hầu Quang như ngày đầu tôi đã làm, nâng nhẹ lên và hỏi
– Mày muốn trả trước hay tao trả trước ? Tao đã chuẩn bị xong, mang giấy nợ ra, nhận tiền rồi tao sẽ đòi nợ mày. Nhớ kỹ lấy, tứ chi của mày là bắt buộc, mạng của mày thì còn tùy hứng….
– Sao ? – Tôi nói tiếp
– Thôi, tao chỉ lấy vốn, không lấy lãi
– Được vậy tao cũng chỉ lấy vốn, 1 chân 1 tay, yên tâm tao sẽ làm đối xứng để mày còn đường mà chống nạng.
– ĐM mày, vậy mày muốn cái gì đây ?
– 200tr hết chuyện
Trâm há hốc mồm nghe lời tôi nói, Trâm chẳng hiểu thế nào nữa, nhưng cũng không xen vào lời nói của tôi.
– ĐM mày, 1 cái đó thôi mà 100tr.
– Vậy tay và chân mày không đáng đến số đó sao, tao đâu có tiếc, tao chấp nhận 300tr mà.
– Vậy để tao bẻ gãy đi rồi tính. – Tôi nói tiếp
Tôi làm động tác xoay tay trái, nhấn lên huyệt Trung Phủ của vai phải Quang, nhấn mạnh xuống và gằn.
– Mày phải nhanh lên nhé, cái tay mày sẽ bị hủy sau khi tiếng bụp kêu lên, nên đừng có hối tiếc những gì đã xảy ra nha. Báo trước tao lấy sẽ đủ chứ không lấy 1 cái, có tay sẽ có chân.
– ĐM 200tr thì 200tr thả tao xuống, thả tao xuống ĐM mày, hiếp người quá đáng.
– Chó cắn gà không được bị gà mổ trách gà hung ác chăng ?
– ĐM mày nhớ hôm nay đi.
– Mày dọa tao?
– …
Quang móc điện thoại, la lối om sòm về cái hộp gì đó rồi đọc địa chỉ
 
Nửa tiếng sau, một chiếc xe máy thắng kịch trước cổng tôi, một người phụ nữ chạy vào, đưa cho Quang cái hộp. Chỉnh mật mã, cái hộp bật mở
 
– ĐM tiền tao đâu mang ra đây…
– Trâm, em lấy đủ 200tr đưa cho tôi
Trâm chạy vào trong, lấy bớt 2 cục tiền 500k trong túi xách, bỏ ra ngoài rồi mang túi xách đưa cho tôi.
– Mày đưa giấy nợ đây, tao xem đúng sẽ đưa tiền cho mày.
Quang ném cả cái hộp sang cho tôi, tôi cầm lên, đọc nội dung, thấy dấu điểm chỉ tay màu đỏ, chữ ký của Trâm, tôi quay sang đưa tờ giấy cho Trâm
– Em xem lại, có phải chính tờ này không ?
Một lát sau Trâm lên tiếng
– Dạ… đúng rồi anh.
– Lúc ký chỉ có 1 tờ ?
– Dạ không là 2 tờ, còn 1 tờ em đang giữ.
– Ừ.
Ném túi xách đựng tiền qua cho Quang tôi nói
– Đếm lại cho đủ rồi cút đi, tao không muốn thấy mặt mày nữa, nếu hốt được thì hốt mấy thằng này đem đi đi.
Tôi quay lưng nắm tay Trâm ngồi lên bậc thềm nhìn Quang. Thằng Quang đi ra, mặt vẫn còn hậm hực lắm.
Nửa tiếng sau, tiếng gầm rũ xe Honda đứng trước nhà tôi, dẫn theo là cả đám bặm trợn bước vào sân phòng tôi.
Anh Lâm là người đi đầu, tôi đi ra, chào anh Lâm rồi hỏi
– Anh Lâm có chuyện gì lại mang nhiều người đến đây thế này ?
– Chú mày nói cho anh biết, chú mày ăn hiếp thằng Quang, ép nó 100tr phải không ? Tiền bạc nợ nần là sòng phẳng, chú mày làm thế là ép anh, dù sao tôi cũng là em họ anh, anh không thể để như thế
– Nó nói với anh những gì ?
– Chú mày dùng vũ lực ép tôi mất 100tr tiền đã vay chỉ trả 200tr
– Chỉ thế thôi ?
– Đúng.
Tôi mỉm cười rồi đứng đó dõng dạc nói lại những gì tôi đã nói với Quang rồi hỏi lại
– Anh Lâm, anh thấy vậy có đáng giá không, là em không nể mặt hay đã nể mặt anh, trước đó em còn muốn giết nó luôn kia….
– Thật sự như thế ?
– Đúng vậy.
– ĐM cái thằng chó, sao lúc nào nó cũng….
– Thôi anh không có chuyện nữa, anh sẽ nói chuyện với chú mày sau….
Rồi cả hội lại gầm rú đi ra khỏi con hẻm. Trâm đứng đó, ôm sau lưng tôi, Trâm cảm thấy người phía trước mình to lớn quá….
Trở vào trong. Trâm như đợi sẵn, lao đến ôm chầm lấy tôi, khóc như mưa. Khóc như hai năm qua em chưa được khóc vậy.
Tôi không nói gì, chỉ vuốt nhẹ trên lưng em, đưa vai chịu trận. Sau khi qua đi cơn xúc động. Em ngừng khóc, nhìn tôi rồi lại ôm lấy tôi
– Sao đây ? tính dụ dỗ anh sao, làm ướt cả áo anh rồi ôm một cái vậy là có thể trừ hả ?
– Ơ… Như bất ngờ với câu nói của tôi, em chỉ nhìn tôi
– Đánh anh.. chết đồ… đáng ghét…
– Ha..a..
Lại ôm lấy tôi, em thủ thỉ:
– Anh biết không, em không tưởng tượng được…. e…m sẽ ..có n..gày…lại được.. ở bên anh.
– Ngốc quá, em luôn ở bên anh mà… lâu nay em vẫn ở đây..
Nói rồi chỉ tay về tim mình…
– A..a….. anh đói quá, em làm gì ăn nhé, lâu lắm rồi…. anh quên mất những vị mà em đã nấu cho anh ăn rồi… anh thèm lắm… anh sẽ ăn cả đồ ăn lẫn người nấu… haa..a.
Tôi cười gian nhìn em, em nũng nịu, nhéo hông tôi…
– Đừng có…mà .. mơ nhé !
– Mơ à.. vậy anh đi ngủ đây…ha..a… đi chung với anh nha, cùng mơ…
Chợt ngừng lại, tôi im lặng đôi chút rồi hỏi em
– Mẹ em mất, vậy ba em sao rồi ?
– Ba em buồn lắm… cứ gọi điện.. cho em… thì lại xin..lỗi em.
– Mai em về quê đi, thăm ba…
– E..mm
– Sao ? em không muốn sao ?
– Muốn !… nhưng…e..m không muốn đi một mình
– Ra vậy, để tí anh lên công ty xin nghỉ phép rồi đón xe cùng về, em chuẩn bị đồ đạc cho anh đi, tí anh chở em đi sắm đồ…
Nói tới đó, ngoài cổng, tiếng xe máy ngừng lại trước cửa, rồi tiếng gõ cửa phòng vang lên.
– Anh H ơi ! anh có trong đó không ? Em mua cơm cho anh này.
Trâm nhìn ra cửa, lại quay vào nhìn tôi, rồi tự nhiên hai hàng lệ lại rơi xuống.
– Khờ quá ! Em nghĩ cái gì đây ? Có thời gian anh sẽ kể thêm cho em về cô ấy.
Tôi đi ra mở cửa, Thu hớn hở bước vào như đây là nơi quen thuộc lắm. Bỗng Thu khựng lại khi thấy người con gái ngồi trong phòng tôi.
– Thu ! Đây là Trâm, tôi bẽn lẽn giới thiệu…
Chỉ bao nhiêu câu nói đó đã đủ sức giải thích cho tất cả mọi vấn đề, tôi đang lo lắng cho Thu và cả Trâm nữa, tôi sợ lại…. có sóng gió nữa rồi đây. Giữa hai người tôi vẫn thiên về Trâm hơn, nhưng với Thu tôi mang cả sự trân trọng đối với người con gái này.
Không như tôi dự đoán, Thu để thức ăn lên bàn rồi chạy lại nắm tay Trâm như đôi bạn đã từng quen lâu rồi gặp lại vậy.
– Chị là chị Trâm sao ?
Trâm hơi bất ngờ, vẫn chưa hiểu thế nào…
– V..â.n.g…
– Em nghe anh H kể về chị, em rất muốn gặp chị, lâu nay chị có khỏe không ?
Trâm ngạc nhiên cực độ, sao người con gái này lại biết tất cả chuyện của Trâm và tôi. Như chợt hiểu, Trâm thoáng buồn nhưng vẫn giữ thái độ.
– Ừ chị vẫn khỏe.
– Em thương chị quá ! h..u..u
Thu khóc ngon lành, tôi cũng chẳng ngờ nổi, lắc đầu bước ra khỏi cửa khép cánh cửa lại, đi ra ngoài hóng gió, tôi thấy lòng tôi nhẹ nhàng ghê, như mới trút được đi cả tấn ra khỏi người vậy.
Tôi lấy xe chạy tạt qua chợ Nguyễn Thái Bình, mua vài thứ để làm bữa ăn thịnh soạn, ăn mừng ngày hôm nay.
Khi trở về, mở cửa bước vô, tôi như muốn á khẩu, cả hai đang lôi tất cả đồ đạc của tôi có, chén dĩa, xoong nồi, quần áo, người rửa, người giặt…
– Hai người….. hai… ng…ười, đây là gì ? Sao lại phá hết đồ nhà anh rồi ?
– Xí, anh ở dơ như con ma đói vậy.
Cả hai cùng nói gần như đồng loạt, rồi lại nhìn nhau cười ồ lên. tôi nhìn qua nhìn lại cả hai rồi tặc lưỡi
– Khổ quá ! Đang yên đang lành, lai rước 2 kẻ phá nhà đến.. chắc hạn anh đến rồi…
Dáng vẻ tôi rất buồn cười. Trâm và Thu nhảy lên, người thì xà bông, người thì nước rửa chén đầy tay, chụp lấy tôi, đấm, đá, thụi, trây trét lên mặt tôi. tôi tèm hem nằm dưới sàn, tay ôm đầu.
– Trời ơi ! ông xuống đây mà xem, thả quỷ ra nhiều thế này, chết người rồi.. a…a..
Cả ba lăn đùng ra sàn, không ai còn nguyên vẹn sạch sẽ, mùi xà bông, mùi nước rửa chén phảng phất…
– Hai người… sao lại thành thế này.. ?
Tôi hỏi để thỏa đi cái tò mò cực hạn của tôi. Nhưng cái tôi nhận được chỉ là
– Xí, không nói cho anh biết, đồ con heo mọi, ở dơ
– A…, miêng tôi làm hình chữ A rất to
– Ha..a.. tôi chợt cười lên như vậy.
Bữa cơm đầm ấm của ba người, ăn rất ngon, Thu và Trâm như không hề có khoảng cách, nói chuyện rất vui vẻ, đa phần tôi chỉ ngồi nghe…
Xong bữa cơm, đã 1h chiều, Thu đứng dậy, mắt khẽ đỏ hoe
– Thôi em đi đây.
Trâm đững dậy, nắm lấy tay Thu.
– Tối nay Thu qua đây nhé ?
Thu mở căng mắt nhìn Trâm như chẳng hiểu. Tôi á khẩu tại chỗ, mắt tôi còn tròn hơn cả Thu…
– Được không ?
– Như..ng, Thu ấp úng
– Không nhưng gì cả, tối nay Thu nhớ lại đây, nếu không, chị sẽ đi rước em tới…
– Vâng… Thu mím môi lại.
Thu đi rồi, tôi ngồi đó, sự ngạc nhiên của tôi vẫn chưa hết, tôi vẫn nhìn Trâm như suy nghĩ cái gì đó.
– Anh kể về Thu cho em nghe đi, Thu chỉ nói sơ qua, em không tin chỉ có như vậy.
– Ơ…a..n..h !.
– Đáng g..hét, anh còn muốn dấu em ?
– Không không ! – Tôi đỏ mặt, chẳng biết nên kể thế nào về chuyện này…
Tôi bắt đầu kể, từng chi tiết về tính cách của tôi, của ngày hôm đó, từng thứ một cứ như đoạn phim, tua từ 2 năm trước đến hiện tại.
Nghe xong, Trâm đã đầm đìa nước mắt, sụt sịt
– A..n..h có biết.. Thu yêu anh .. lắm không ?
– Ừ, tôi chỉ trả lời thế…
– Thu còn trong trắng nữa… không như e..
Chưa nói hết câu, tôi quay sang, tát cho Trâm một cái mạnh nhưng không dùng lực
– Em biết mình đang nói cái gì không ? – Tôi hét lên
Trâm sững sờ nhìn tôi, đây là cái tát đầu tiên trong suốt quá trình yêu nhau cho đến hôm nay mà Trâm bị.
– Anh không cho phép em mang mình so sánh với bất kỳ ai, với anh, em là không thể thay thế. Chuyện với Thu nếu có cơ hội anh sẽ xin lỗi và cố gắng bù đắp bằng cách nào khác cho cô ấy, giữa em và cô ấy anh không cần sự lựa chọn. 7 năm trước anh đã chọn và mãi không thay đổi.
Trâm khóc òa lên, Trâm cảm thấy hạnh phúc, quá hạnh phúc, Trâm không thể suy nghĩ gì lúc này khi nghe câu nói đó từ miệng tôi. Chỉ khóc
– Hu…u…..
Tôi đưa tay lau nước mắt cho em, rồi nói:
– Em đừng ngốc như thế… với anh… không gì có thể thay đổi được, chuyện trước kia chỉ là quá khứ… em hãy nhớ một điều, cơ thể dơ bẩn có thể tẩy rửa, cơ thể em có thể đã dơ ố, nhưng anh không nghe mùi của người khác khi đứng cạnh em, về tâm hồn, nó vẫn là của anh, vẫn trinh nguyên, hay em đã yêu Quang ?
Trâm hoảng hốt nhìn tôi …
– Không… không… em không có… em chỉ… yêu.. mình ..anh.
– Ừ, đó là tất cả những gì anh cần, anh cần người đứng bên anh phải mạnh mẽ, không tự ti mặc cảm.
– Vâ.ng, Trâm lao vào lòng tôi.
Ngồi im đó, chỉ ôm lấy nhau, không ai nói câu nào, không có hành động nào…
Chở em ra ngoài, mua sắm vài thứ cho những ngày về quê, em hầu như bỏ tất cả đồ đạc và cũng không chịu đi lấy.
Điều mà tôi buồn nhất, 2 năm qua, em đã bỏ học, từ ngày đi với Quang, phải đi theo để lên mặt với bạn bè. Đi Bar thâu đêm…
– Trâm à !
– Dạ.
– Lúc nghỉ em có làm thủ tục bảo lưu không, hay nghỉ ngang ?
– Em…e..m nghỉ ngang.
– Ừ, sắp tới anh muốn em đi học, anh cố tình giữ lại 100tr đó để làm chuyện này, vì lương anh sắp tới sẽ không còn đủ, có thể chỉ đủ cho anh chi tiêu nên….
Ra vậy, thắc mắc của Trâm đã được giải đáp, lúc sáng, chính Trâm cũng không hiểu, tôi mượn 300tr lại giữ lại 100tr.
Trâm cảm thấy tôi chững chạc quá, thời gian qua, nếu so về tuổi thì cả hai hầu như là giống nhau, nhưng tính cách của tôi đã thay đổi nhiều. Chững chạc lắm. Siết chặt vòng tay, ôm tôi mạnh hơn…
– Anh muốn em đi học lại. Em đồng ý không ?
– Dạ.
– Em tính học Sư phạm lại hay sao ?
– Em…e..m em muốn học Kế Toán.
– Ha..a… kế toán? Trời ơi, em chuyển tông khi nào ?
– Lúc rảnh ở chỗ anh Quang, em ngồi hay ngồi chơi ở phòng kế toán, nhìn mọi người làm việc, sổ sách, con số.. em thích lắm.
– Vậy à ? Ừ anh tùy em thôi, đam mê là được.
– Để anh kiếm trường cho em học vậy… trời ơi, kế toán … có khi nào sau này anh phải xin từng đồng, chi tiêu phải ghi sổ không đây ?

Nếu không xem được video vui lòng tải lại trang web xin cảm ơn. Hoặc click vào đây

gotop
Close ADS[X]
Top